Thuy Muoi |
Save what matters |
Received this song from my students …
I won’t give up
Random ppl doing fundraising on the street of Saigon .. The night when I turned 26!
Hôm nay ngồi tranh luận với một người bạn về việc khác nhau giữa việc dating & relationship khác nhau thế nào, vì anh ta kể với tôi rằng một người ex của anh ta vẫn đang flirt với anh ta mỗi khi họ gặp nhau, tôi thì lại ko nghĩ vậy, vì thật ra tôi cũng ko biết flirt như thế nào, đã flirt ai bao giờ đâu, toàn bị người ta câu đấy chứ! Rồi thì tôi hỏi “vậy flirt tức là làm gì?” Ko phải tôi giả vờ ngây thơ mà là tôi không biết thật! Rồi anh ta nói vòng vòng một hồi tui rốt cuộc cũng chả hiểu & cũng chả biết cách flirt thế nào! Không biết là tại trò ngu hay thầy ngu nữa?!
Khá là lâu rồi, khi chúng tôi vẫn nắm tay nhau khi đi xem film, thỉnh thoảng ăn uống vu vơ này nọ, bạn bè hỏi rất nhiều, tui trả lời tỉnh rụi, “Date thôi, ai đứa đều single mà, ai cấm?!” Rồi lại bị vặn vẹo, “Tức là bạn trai phải không?” Tất nhiên là không phải! Date là hẹn hò, còn relationship thì mới là bạn trai chứ! Chẳng lẽ cứ hẹn hò nhau 3 bữa nửa tháng là thành bạn trai àh?! Hèn chi nhạc VN toàn là “yêu, chia tay, phản bội”! Tôi thì không rảnh và cũng chẳng có nhiệm vụ để giải thích với ai, chỉ là quan niệm của mỗi người mỗi khác! Còn những người bạn hiểu tôi rất rõ thì chả bao giờ hỏi những câu như thế (trước khi họ hỏi tui đã giải thích hết rồi =]])
Tui từng có một người bạn trai, một người đàn ông Hà Nội đúng chuẩn, học giỏi, xinh dzai, và quan trọng nhất là cưng chiều tôi hết mực. Tôi thấy mình thật may mắn vì từng có người đàn ông như thế trong đời, nhưng tất nhiên “từng có” nghĩ là bây giờ không còn nữa, tụi tui chia tay nhau mà cả hai không phải rơi một giọt nước mắt nào cả, anh ta có khóc không thì tôi không biết, nhưng tôi thì không! Trong quyển sách “Think like a man, act like a woman” viết rằng để nhận biết một ngừoi đàn ông yêu bạn thì có 3 điều: CONFESS, PROVIDE, & PROTECT. Đối với bạn trai cũ, anh ta rất commit, chúng tôi về gặp gia đình của nhau, và hai bên gia đình đều coi cả hai như con cháu trong nhà, và cuộc sống của tụi tui lúc đó tuy là không dư dả, nhưng tui biết anh ta cũng cố gắng rất nhiều để chăm sóc cho tui. Chỉ có một điều, tui không chắc anh ta sẵn sàng và đủ mạnh mẽ để bảo vệ cho tui và làm những việc như thế suốt đời!
Có một người đàn ông tôi yêu thương nhiều lắm, yêu hơn chính cả bản thân mình, và tụi tui hiểu nhau đến tận chân răng kẽ tóc, người đàn ông lại chẳng có một điểm gì chung với tui cả, cứ như là một ngừoi sống ở thế giới khác, nhưng mà như thế thì mới có đủ truyện dài, truyện ngắn để kể cho người kia nghe về cái thế giới của mình … Ở bên cạnh người đàn ông đó, tôi là một con ngừoi khác, không uống rượu, hút thuốc, chửi thề hay nói bậy, nói chung là ngoan, ngoan lắm luôn ý! Nhưng chúng tôi chẳng thể là môt ngừoi tình mà chỉ là ngừoi bạn, dẫu tôi ở bên cạnh rất gần hay ra đi rất xa thì cái thế giới rộng lớn bên ngoài kia lúc nào cũng đầy nguy hiểm, chỉ có ở bên cạnh ngừoi đó là tôi cảm thấy yên tâm nhất, vì cái cảm giác được bảo vệ, được che chở, ko phải ai cũng cho tôi được!
Và tôi có một ngừoi tình, anh đến trong cuộc đời tôi nhanh như một cơn bão, khi tôi còn chưa kịp nhận thức chuyện gì đang xảy ra thì tôi đã nằm trong vòng tay của anh ta mất rồi! Nhưng hệ quả của cơn bão để lại thì lại vô cùng nghiêm trọng, bởi vì anh ta làm tôi bị tổn thương rất rất là nhiều, và kể cả chính bản thân anh ta. Tôi chẳng có một khuôn mẫu nào cho người yêu lý tưởng, nhưng tôi biết tôi và anh ta chỉ có thể là ngừoi tình chứ không thể nào đi xa hơn được. Anh ta thực sự là một người tình rất tuyệt vời, nhưng chỉ dừng lại ở thế thôi! Anh ta nhạy cảm, và suy nghĩ rất nhiều cho ngừoi khác, rồi tự làm đau chính mình, nhưng không chỉ thế, anh ta làm đau lòng cả tôi nữa! Người tôi yêu có một câu “Một bàn tay chẳng thể nào che hết cả bầu trời” và tôi thấy điều đó đúng, trong quan hệ giữa ngừoi với người, nhất là trong quan hệ tình cảm, sự khác nhau giữa một người giàu tình cảm và một thằng lăng nhăng là rất mong manh! Tôi không phù hợp với người đàn ông như thế, bởi lẽ tôi là một kẻ rất ích kỷ trong tình yêu, tôi ko chia cái giường hay người đàn ông của mình cho một ngừoi đàn bà khác! Và bản lĩnh của một ngừoi đàn ông không nhất thiết phải là chăm sóc hết cho tất cả những người phụ nữ chung quanh, mà là mang lại cho một người phụ nữ duy nhất cảm giác được yêu thương và trọn vẹn nhất. Và tôi nghĩ điều đó không quá khó nếu ngừoi đàn ông đó yêu thương mình thực sự.
Tôi không biết liệu sau này có một ngừoi đàn ông nào đủ để làm tui thay đổi cái suy nghĩ hiện tại, nhưng tôi thực sự nghĩ trên thế gian này chỉ có 2 loại đàn ông, một loại ngoại tình trong lén lút, và một loại lăng nhăng một cách công khai. Nếu biết trước như vậy, sao còn đâm đầu vào thứ mà người ta gọi là hôn nhân để trói buộc nhau?! Bởi chẳng có người phụ nữ nào vỗ ngực tự hào rằng, “Người yêu/chồng tôi không bao giờ ngoại tình!” trừ những bà ngoá phụ.
Cũng có thể tôi là người phụ nữ yếu kém khi không biết cách chinh phục trái tim một ngừoi đàn ông hay sở hữu trái tim đó, nhưng tôi vẫn tin rằng, nếu đủ yêu thương, thì tự nhiên sẽ có sự tin tưởng với đối phương, nhưng chắc chắn tôi sẽ không tiếc đâu nếu tôi không tìm lại được niềm tin lần nữa!
Kêu taxi dừng lại trước Circle K, nó thả bộ dọc theo những quán cà phê sang trọng đang sáng đèn đón chào mùa “đông lạnh” .. Có lẽ đây là mùa đông lạnh nhất mà nó từng cảm nhận được, cái lạnh thấm đẫm qua từng thớ vải miếng da hay là từ trong cái trái tim rách nát của nó, nó chẳng biết nữa, chỉ biết là lạnh … Nó vẫn cứ quần jeans áo thun, xách cái túi xốp với mấy lon Ken lững thững ..
Bờ Hồ Bán Nguyệt đêm nay đông nghịt người, nhà hàng Charm Cham dăng đèn toàn bộ cái building như một khối sáng khổng lồ bên bờ Hồ, soi sáng cả cây Cầu Ánh Sao chen chúc những đôi trai gái, bè bạn đang cố tìm một khoảng trống để lưu lại những giây phút cuối của một năm đầy biến động …
Nó chẳng biết đối với người ta thế nào, nhưng chắc chắn 2011 sẽ là một năm nó chẳng thể nào quên, vì năm nay, nó chào đón Đêm Giao Thừa bên cạnh một người mà có lẽ nó có thể viết được cả một tập truyện về người đó .. Chưa có năm nào nó có nhiều niềm vui và nỗi buồn như thế, và cứ sau mỗi lần đau, nó cứ tưởng mình sẽ trưởng thành hơn một chút, nhưng nó không ngờ rằng cả những nỗi buồn của nó cũng trở nên to lớn hơn rất nhiều lần … Như lúc này đây, nó thầm ước nhận được một lời chúc mừng sinh nhật từ một ai đó, hay thậm chí một ai đó chẳng thân quen nở với nó một nụ cười, chắc sẽ làm cho đêm nay bớt lạnh đi nhiều lắm …
Nó đã buồn như thế từ rất nhiều tháng qua, sau những cuộc điện thoại thưa dần, và nó không còn nhận được những tin nhắn như, “Anh đi học đây” vào mỗi tối trước khi nó chợp mắt, hay có một câu hỏi như “Em dậy chưa?” vào mỗi buổi sáng khi nó vừa mở laptop lên. Rồi thì nó cũng quen, một năm rồi, nó đã quen với những “giao đoạn tình cảm” cứ lên xuống nhanh hơn là tàu lượn siêu tốc. Ban đầu, nó khóc như mưa vào mỗi lúc tàu lượn đi qua những khúc cua xuống, và vui với những lúc được đưa lên cao hay xoay vòng, nhưng bây giờ thì nó đã quen, đã chai sần với những đoạn cua gấp, vì nó hiểu .. nó vẫn còn đang ngồi trên một chiếc roller coaster ..
Bên kia của Cầu Ánh Sao là một khu biệt thự giàu sụ mà nó chỉ mới khám phá ra từ mùa đông năm trước khi nó và anh cũng tung tăng dạo trên con đường này vào đêm Noel mà hai đứa chẳng tìm được chỗ nào để len lách trong cái Quận 1 đang đông nghẹt người và người … Hai đứa đi bên cạnh nhau, chỉ như hai người bạn, nó còn nhớ thách đố anh đủ trò, nào là tô tượng, đập vịt, đu quay … Tiếng cười giòn tang mới chỉ như ngày hôm qua .. Tự nhiên nó lại thấy lạnh đến rùng mình …
- Muối!
Tiếng kêu cắt ngang dòng suy nghĩ của nó, một gương mặt quen thuộc rẽ qua dòng người tiến đến gần nó. Nó quen Anh trong một chuyến đi chơi xa cùng vài người bạn, và nhà anh thì là một trong những căn biệt thự giàu sụ của khu này. Nhưng chuyện đó chẳng làm nó bận tâm cho lắm, kể cả cái gia cảnh & cái quá khứ phức tạp của anh, chẳng có cái gì làm nó bận tâm cả. Nhưng cái tính tình hoà đồng, dễ gần của một thằng công tử bột thì làm cho nó quan tâm.
Anh với nó, biết gọi là gì nhỉ, ko chỉ là bạn, nhưng cũng chẳng phải tình nhân. Vì bạn bè thì không ngủ với nhau khi người ta khác giới, cũng không cầm tay cũng chẳng hôn nhau, nhưng tình nhân thì lại càng không phải, vì rõ ràng hai đứa chẳng có một chút cảm giác về nhau kể cả khi ngủ với nhau chung một giường … Hai đứa thỉnh thoảng rủ nhau bida, bia bọt như hai thằng con trai thực thụ, cũng có lúc Anh cầm phone nghe nó khóc cả tiếng đồng hồ vì những chuyện mà chỉ có trời biết, đât biết, và nó biết vì sao!
Hai đứa ngồi xuống bậc thềm cũng như những đôi khác, nhưng cái khoảng cách giữa hai đứa đủ để có thể chen thêm 1 đứa thứ ba ngồi vào chứ không phải sát rạt ôm nhau quên trời quên đất như những đôi kia .. Anh chậm rãi mở hai lon Ken, nó cầm lấy một lon tu ừng ực cứ như một đứa chết khát tám kiếp rồi …
Nó thò tay móc cái iPhone, xem giờ rồi chuyển sang airplane mode
“Chi vậy?”
Nó khẽ nhúng vai ..
“Haha, chắc sợ bị làm phiền khi đang ở chung với trai đẹp phải không?”
“Anh có quyền tin như vậy mặc dù cả hai vế ‘trai’ & ‘đẹp’ chả có cái nào trúng cả!”
Nó là thế, mở miệng ra nói chuyện là móc từ trong cuống họng người ta ra, nhưng chỉ đối với những người nó đã cảm thấy thoải mái hoặc dễ gần …
Lon Ken dường như ít hơn nó tưởng, đang tính khui thêm một lon nữa, anh hỏi, “Say anh không đưa về đâu đó!” Nó quay lại trợn mắt, “Nghĩ sao vậy?”
Hai đứa ngồi trầm ngâm nhìn những ánh đèn xanh, đỏ, vàng đang thắp sáng cả cái Bờ Hồ Bán Nguyệt … Anh, một người rõ ràng rất tốt, chỉ là trái tim của nó và anh toàn bị lỗi nhịp, cứ như người ta viết một bài thơ ko vần, một bài hát không có phối âm, một chương trình tốt nhưng giao diện dở tệ …
“Vậy là em 26 rồi đó!”
“Năm nay sinh nhật lặng lẽ vậy àh?”
“Thế thôi!” Nó khẽ cười
“Thằng kia gọi về chưa?”
Nó khẽ lắc đầu, nở nụ cười chua chát
Cầu Ánh Sao bắt đầu thưa bớt người .. Từng đôi đứng dậy khỏi cái bậc thềm, nắm tay đi ngang qua hai đứa .. Nó chẳng buồn nhìn theo, vì trong mắt nó bây giờ đâu có còn hiện ra những gì trước mắt nữa …
Hơn bất kỳ lúc nào hết, nó mong chờ nghe được cái giọng nói quen thuộc kia biết bao, cả ngày hôm nay Skype của nó vẫn cứ im lìm, ban đầu nó hi vọng rằng chắc người ta thức dậy muộn, rồi sau đó, nó tự đặt ra cái lý do rằng người ta không biết ngày sinh của nó … Nhưng đến giờ, thì nó đã chẳng còn hi vọng gì nữa, vì chỉ còn 1 tiếng đồng hồ nữa thôi là ngày sinh nhật của nó đã qua mất rồi!
Anh im lặng ngồi bên cạnh nó, tu ừng ực hết lon Ken rồi bóp cái lon nhăn dúm …
“Có bao giờ anh thắc mắc chuyện gì thực sự đã xảy ra trong cái mở hỗn độn của 1 năm qua không?” Nó cất cái giọng khàn khàn
“Hồi trước thì có, bây giờ thì không!”
“Vì bây giờ anh ko quan tâm nữa?”
“Ừh, rắc rối quá, ko còn hứng thú tìm hiểu nữa!”
Nó nheo mắt một mắt nhìn anh, anh nhìn nó, “Sao?”
“Anh biết anh không có khả năng nói dối không?”
“Em mà còn như thế nữa sẽ không kiếm được chồng đâu? Đàn ông không thích đàn bà quá khôn ngoan!”
“Em có nói có ý định lấy chồng hả?”
Tới lượt anh nhúng vai ..
“Anh có biết em biết chuyện anh và cô ta từ khi nào không?”
Đồng tử của anh lại giãn ra nhìn nó
“Từ lâu lắm rồi, chẳng phải đợi đến anh nói em mới biết đâu”
“How?”
“Em là đàn bà mà!”
“Thì sao?” Anh hớp một ngụm bia
“Đàn bà nhạy cảm lắm, ở bên cạnh một người đàn ông mà ko biết ngừoi đàn ông bên cạnh đang nghĩ về ngừoi khác thì là một thất bại lớn nhất của đàn bà đó!”
“Nói như em sao đàn ông dám ngoại tình!”
“Thế nên em đâu có ý định lấy chồng, vì em rất là … nhạy cảm! Hehe”
“Cũng đúng!”
“We are just hanging out, on and off”
“What matters is how many times?”
“Ten at least” Anh trầm giọng rồi hớp ngụm bia cuối cùng trước khi bóp cái lon Ken trong tay
“You know what?” Nó khẽ cười “Người phụ nữ bị anh làm đau lòng 2 lần rồi mà vẫn tiếp tục để cho anh làm đau lần thứ 3 … không có nhiều đâu! Vì em, chẳng thể nào chịu nỗi quá 3 lần!”
“Em chắc không?”
“Cũng không!” Nó le lưỡi. Nó cũng chẳng thể ngờ một con ngừoi như nó lại có thể ngồi trên một chiếc roller coaster lâu như vậy! Nhưng nó hiểu rất rõ cái tình cảm mà người phụ nữ kia đang dành cho anh không phải là thứ tình cảm “ba lần bảy hai mươi mốt” và những thứ quá phi lí trí như thế thì đôi khi nó còn mạnh mẽ hơn thứ mà thế gian vẫn gọi là tình yêu …
Nó biết, nó biết đủ nhiều để hiểu vì sao anh và cô ta chẳng tiến đến với nhau cũng chẳng thể nào buông tay nhau ra được ..
Những còn yêu nhau quá nhiều thì chẳng thể nào bỏ nhau một lần là xong …
Càng khó hơn khi ngừoi ta đã chuẩn bị rời bỏ cái tuổi “hăm thơ mộng” để bước sang cái tuổi “băm lý trí”
Ở cái tuổi này, người ta dùng cái đầu để yêu nhiều hơn là trái tim ..
Nó thấy đầy đủ tất cả những hỉ nộ ái ố của thứ mà người ta gọi là ái tình, cái thứ đắt nhất thế gian vì có lắm kẻ chết vì nó, nhưng cũng lại là thứ rẻ rúng nhất vì lắm kẻ vứt bỏ và chà đạp nó một cách không thương tiếc …
Và nó biết, cô ta cũng như nó, là “người thứ … hai rưỡi” của một cuộc tình …
“Đừng buông tay cô ấy, vì anh cũng đâu muốn nhìn thấy có một người khác cũng đau khổ giống như em!”
Nó ngồi im lặng một chút, uống hết lon Ken thứ hai rồi quay sang bảo anh
“Anh, cõng em nhe!”
Anh trợn mắt, “Em xỉn rồi đó hả?”
“Không, nhưng anh đâu có chuẩn bị quà sinh nhật cho em đúng không?”
Rồi nó cười, “Giờ anh cõng em ra ngoài kia đón taxi coi như là quà chúc mừng sinh nhật em vậy!”
Cũng chẳng phải là lần đầu anh phải khiêng nó vì anh đã khiêng nó ít nhất 3 lần xỉn be bét từ bar về đến nhà rồi! Nhưng lần này không phải là bế nó như 3 lần trước mà là khiêng nó trên lưng ..
Mấy cặp chung quanh nhìn hai đứa như một cặp đôi lãng mạng nhưng chỉ có anh cảm nhận được từng giọt nước mắt của nó đang ướt trên vai anh …
“Em đừng suốt ngày cứ nhường cho người ta như thế nữa .. Con người chứ phải đâu món hàng mà nhường qua nhường lại!”
“…”
“Còn nữa, từ nay anh ko lau nước mắt cho em nữa đâu!”
“…”
Chỉ có những kẻ đã từng bị bỏ rơi mới hiểu được tâm trạng của những kẻ đang bị bỏ rơi …
Chỉ có những kẻ đã từng đau mới biết được chẳng gì có thể lau được nước mắt của những tủi hờn ..
Chỉ có những kẻ đã vật vã vì từng yêu sai một người mới hiểu được vì sao người ta biết sai vẫn chẳng thể buông tay …
Chỉ có những kẻ đã từng phải đấu tranh giữa tình yêu và lý trí mới hiểu được giữa bạn và tình ta vốn không thể chọn …
Bởi tình yêu là một thứ xa xỉ, cho những kẻ có trái tim quá yếu mềm …
Là bởi vì họ không thể là người thứ hai, nhưng cũng không phải là kẻ thứ ba trong một cuộc tình, nhưng lý do này hoặc lý do khác mà họ vô tình bước vào một mối quan hệ vào sai thời điểm, những kẻ mang những trái tim lỗi nhịp … “Một người đi với một người, một người lặng lẽ buồn hiu đứng nhìn” Có lẽ chỉ những ai đã từng trải qua cái cảm giác đó thì mới hiểu được cái “buồn hiu” kia là buồn đến mức độ nào .. Bởi kẻ thứ ba không bao giờ đau lòng đến thế, họ đến, phá tan một cuộc tình, chẳng cần quan tâm đến ai khác, chiếm lấy trái tim người họ muốn rồi mặc tình tung hứng với nó, có người sau đó trở thành một người thứ hai cho một câu chuyện tình đẹp đẽ khác, để rồi xã hội sẽ quên đi họ đã từng là người thứ ba trong một cuộc tình đã trở thành quá khứ, cũng có người chỉ phá tan nát một cuộc tình đẹp rồi quay gót bước đi, mặc tình cho hai kẻ thương vong ngập chìm trong hoài nghi & tuyệt vọng Một người xen ngang vào một cặp đôi hạnh phúc thì người ta gọi đó là kẻ thứ ba, vậy còn một người đứng bên cạnh một cuộc tình thì gọi là gì? Họ vẫn ở đó, ở bên cạnh cặp đôi đã đến hồi kết thúc cái cuộc tình không đầu không cuối, cái cuộc tình mà kẻ trong cuộc chỉ mang đến đau khổ và nước mắt cho nhau, họ trót mang một “trái tim bên lề rất đau” .. Rồi họ đã bị gán cho cái tội danh “kẻ thứ ba” dẫu họ chưa bao giờ có ý định chiếm hữu hay thay thế … Cuộc tình đã đến hồi kết thúc thì sẽ phải hạ màn, nhưng họ vẫn mãi là người mang “tội danh thiên cổ” .. Không có gì thâm hiểm bằng lòng dạ của đàn bà, và chẳng có gì thắng được dã tâm của đàn ông .. Một khi con người đã không quan tâm đến hạnh phúc của kẻ khác thì cũng ít khi cảm nhận được hạnh phúc của chính bản thân mình. Có rất nhiều cách để làm đau lòng người khác một khi mình đã hiểu quá rõ về họ, nhưng một người chọn cách thà mình khổ đau còn hơn cả ba thì hẳn là vì một lý do rất khác … Người thứ “hai rưỡi” họ chẳng đủ nhẫn tâm để nhìn thấy ai khác chảy nước mắt trừ chính bản thân họ, khi nước mắt và niềm đau của người họ yêu thương & người họ yêu thương yêu thương trở nên vô giá và của họ thì rẽ mạt đến mức không ngờ … Người thứ “hai rưỡi” gắn cái mác single đẹp xinh trên phố nhưng deep down họ hiểu rằng họ chẳng available để bắt đầu một mỗi quan hệ với bất cứ ai … Và .. người thứ hai rưỡi khổ đau hơn người thứ ba gấp bội, nhưng vẫn chẳng đủ nhẫn tâm với ai khác trừ chính bản thân mình …
… Là một nỗi buồn mà người ta không khóc được vì người ta chẳng có cái quyền gì để buồn
… Là một nỗi buồn mà người ta không biết chia sẻ cùng ai vì đâu phải ai cũng hiểu
… Là một nỗi buồn mà người ta chỉ biết vui bằng những mảnh ký ức chấp vá, tự mình xoay dịu nỗi đau
… Là một nỗi buồn của một kẻ cũng yêu mãnh liệt như ai, nhưng có khi cả đời không thể nào dám nói
… Là một nỗi buồn của những đêm đông rét đến tê lòng mà chăn bông chẳng thể nào sưởi ấm
… Là một nỗi buồn của một kẻ ko có ai xoa dịu niềm đau của chính mình, nhưng luôn phải sợ một ai khác đau lòng
Người thứ “hai rưỡi” là người lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ để che đậy những vết thương chẳng thể nào lành …
Người thứ “hai rưỡi” là người chẳng thể tiến tới để nắm lấy tay người mình yêu dẫu ngừoi đó đã buông tay người cũ …
Người thứ “hai rưỡi” cũng chẳng thể rút lui vì vẫn còn yêu người đó rất nhiều …

On the surface, The Social Network is the story of Facebook — a website created in a Harvard dorm room in 2004 that has redefined how we connect and communicate in the 21st century. At its core, the film is much, much more than just the story of one website. It is both a micro and macro look at …
America’s Conflict (Taken with instagram)