Thuy Muoi |
Save what matters |
Hôm nay ngồi tranh luận với một người bạn về việc khác nhau giữa việc dating & relationship khác nhau thế nào, vì anh ta kể với tôi rằng một người ex của anh ta vẫn đang flirt với anh ta mỗi khi họ gặp nhau, tôi thì lại ko nghĩ vậy, vì thật ra tôi cũng ko biết flirt như thế nào, đã flirt ai bao giờ đâu, toàn bị người ta câu đấy chứ! Rồi thì tôi hỏi “vậy flirt tức là làm gì?” Ko phải tôi giả vờ ngây thơ mà là tôi không biết thật! Rồi anh ta nói vòng vòng một hồi tui rốt cuộc cũng chả hiểu & cũng chả biết cách flirt thế nào! Không biết là tại trò ngu hay thầy ngu nữa?!
Khá là lâu rồi, khi chúng tôi vẫn nắm tay nhau khi đi xem film, thỉnh thoảng ăn uống vu vơ này nọ, bạn bè hỏi rất nhiều, tui trả lời tỉnh rụi, “Date thôi, ai đứa đều single mà, ai cấm?!” Rồi lại bị vặn vẹo, “Tức là bạn trai phải không?” Tất nhiên là không phải! Date là hẹn hò, còn relationship thì mới là bạn trai chứ! Chẳng lẽ cứ hẹn hò nhau 3 bữa nửa tháng là thành bạn trai àh?! Hèn chi nhạc VN toàn là “yêu, chia tay, phản bội”! Tôi thì không rảnh và cũng chẳng có nhiệm vụ để giải thích với ai, chỉ là quan niệm của mỗi người mỗi khác! Còn những người bạn hiểu tôi rất rõ thì chả bao giờ hỏi những câu như thế (trước khi họ hỏi tui đã giải thích hết rồi =]])
Tui từng có một người bạn trai, một người đàn ông Hà Nội đúng chuẩn, học giỏi, xinh dzai, và quan trọng nhất là cưng chiều tôi hết mực. Tôi thấy mình thật may mắn vì từng có người đàn ông như thế trong đời, nhưng tất nhiên “từng có” nghĩ là bây giờ không còn nữa, tụi tui chia tay nhau mà cả hai không phải rơi một giọt nước mắt nào cả, anh ta có khóc không thì tôi không biết, nhưng tôi thì không! Trong quyển sách “Think like a man, act like a woman” viết rằng để nhận biết một ngừoi đàn ông yêu bạn thì có 3 điều: CONFESS, PROVIDE, & PROTECT. Đối với bạn trai cũ, anh ta rất commit, chúng tôi về gặp gia đình của nhau, và hai bên gia đình đều coi cả hai như con cháu trong nhà, và cuộc sống của tụi tui lúc đó tuy là không dư dả, nhưng tui biết anh ta cũng cố gắng rất nhiều để chăm sóc cho tui. Chỉ có một điều, tui không chắc anh ta sẵn sàng và đủ mạnh mẽ để bảo vệ cho tui và làm những việc như thế suốt đời!
Có một người đàn ông tôi yêu thương nhiều lắm, yêu hơn chính cả bản thân mình, và tụi tui hiểu nhau đến tận chân răng kẽ tóc, người đàn ông lại chẳng có một điểm gì chung với tui cả, cứ như là một ngừoi sống ở thế giới khác, nhưng mà như thế thì mới có đủ truyện dài, truyện ngắn để kể cho người kia nghe về cái thế giới của mình … Ở bên cạnh người đàn ông đó, tôi là một con ngừoi khác, không uống rượu, hút thuốc, chửi thề hay nói bậy, nói chung là ngoan, ngoan lắm luôn ý! Nhưng chúng tôi chẳng thể là môt ngừoi tình mà chỉ là ngừoi bạn, dẫu tôi ở bên cạnh rất gần hay ra đi rất xa thì cái thế giới rộng lớn bên ngoài kia lúc nào cũng đầy nguy hiểm, chỉ có ở bên cạnh ngừoi đó là tôi cảm thấy yên tâm nhất, vì cái cảm giác được bảo vệ, được che chở, ko phải ai cũng cho tôi được!
Và tôi có một ngừoi tình, anh đến trong cuộc đời tôi nhanh như một cơn bão, khi tôi còn chưa kịp nhận thức chuyện gì đang xảy ra thì tôi đã nằm trong vòng tay của anh ta mất rồi! Nhưng hệ quả của cơn bão để lại thì lại vô cùng nghiêm trọng, bởi vì anh ta làm tôi bị tổn thương rất rất là nhiều, và kể cả chính bản thân anh ta. Tôi chẳng có một khuôn mẫu nào cho người yêu lý tưởng, nhưng tôi biết tôi và anh ta chỉ có thể là ngừoi tình chứ không thể nào đi xa hơn được. Anh ta thực sự là một người tình rất tuyệt vời, nhưng chỉ dừng lại ở thế thôi! Anh ta nhạy cảm, và suy nghĩ rất nhiều cho ngừoi khác, rồi tự làm đau chính mình, nhưng không chỉ thế, anh ta làm đau lòng cả tôi nữa! Người tôi yêu có một câu “Một bàn tay chẳng thể nào che hết cả bầu trời” và tôi thấy điều đó đúng, trong quan hệ giữa ngừoi với người, nhất là trong quan hệ tình cảm, sự khác nhau giữa một người giàu tình cảm và một thằng lăng nhăng là rất mong manh! Tôi không phù hợp với người đàn ông như thế, bởi lẽ tôi là một kẻ rất ích kỷ trong tình yêu, tôi ko chia cái giường hay người đàn ông của mình cho một ngừoi đàn bà khác! Và bản lĩnh của một ngừoi đàn ông không nhất thiết phải là chăm sóc hết cho tất cả những người phụ nữ chung quanh, mà là mang lại cho một người phụ nữ duy nhất cảm giác được yêu thương và trọn vẹn nhất. Và tôi nghĩ điều đó không quá khó nếu ngừoi đàn ông đó yêu thương mình thực sự.
Tôi không biết liệu sau này có một ngừoi đàn ông nào đủ để làm tui thay đổi cái suy nghĩ hiện tại, nhưng tôi thực sự nghĩ trên thế gian này chỉ có 2 loại đàn ông, một loại ngoại tình trong lén lút, và một loại lăng nhăng một cách công khai. Nếu biết trước như vậy, sao còn đâm đầu vào thứ mà người ta gọi là hôn nhân để trói buộc nhau?! Bởi chẳng có người phụ nữ nào vỗ ngực tự hào rằng, “Người yêu/chồng tôi không bao giờ ngoại tình!” trừ những bà ngoá phụ.
Cũng có thể tôi là người phụ nữ yếu kém khi không biết cách chinh phục trái tim một ngừoi đàn ông hay sở hữu trái tim đó, nhưng tôi vẫn tin rằng, nếu đủ yêu thương, thì tự nhiên sẽ có sự tin tưởng với đối phương, nhưng chắc chắn tôi sẽ không tiếc đâu nếu tôi không tìm lại được niềm tin lần nữa!